Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này rất có thể bắt nguồn từ những làng quê ven sông nước miền Trung hoặc miền Nam Việt Nam, nơi giao thương và đi lại chủ yếu bằng đường thủy. Hình ảnh "vịnh" gợi lên bến cảng, nơi những con thuyền thường xuyên cập bến để đón đưa người đi xa, đặc biệt là nam giới đi làm ăn, buôn bán hoặc tòng quân. "Lụy chan chan" là một cách nói giàu hình ảnh, diễn tả sự bịn rịn, lưu luyến không muốn chia xa, nước mắt tuôn rơi. Hành động tiễn đưa ra "vịnh" cho thấy sự gắn bó sâu sắc và nỗi lo âu khi người yêu rời xa. "Trở lộn về" là khi người ở lại một mình quay gót trở về, mang theo nỗi buồn và sự trống vắng. "Thọ bịnh tương tư" là một cách nói dân gian về căn bệnh của lòng, của nỗi nhớ nhung không nguôi, gây nên cả sự mệt mỏi về thể chất lẫn tinh thần. Nó phản ánh thực tế cuộc sống xưa, khi những cuộc chia ly thường kéo dài, đôi khi là vĩnh viễn, khiến người ở lại sống trong mòn mỏi chờ đợi. Câu ca là tiếng lòng của những người phụ nữ, những người mẹ, người vợ khi người thân yêu ra đi, gửi gắm mong ước về sự bình an và ngày đoàn tụ.