Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ ngàn xưa trong đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt. Hình ảnh "bắp khô bao" gợi lên cảnh bà mẹ tần tảo, lam lũ, sức lực đã cạn kiệt như trái bắp khô, dù có giữ gìn cẩn thận đến mấy cũng khó lòng làm được việc nặng. Nền văn hóa Việt Nam vốn coi trọng đạo lý "uống nước nhớ nguồn", "ăn quả nhớ kẻ trồng cây", đặc biệt là bổn phận làm con đối với cha mẹ. Khi cha mẹ già yếu, con cái, đặc biệt là con trai (người thường gánh vác việc nặng trong gia đình xưa), có trách nhiệm chính trong việc chăm sóc, đỡ đần. Việc người con trai "không kiếm nơi nào đỡ tay" thể hiện sự thiếu sót nghiêm trọng về đạo hiếu, một điều tối kỵ trong xã hội phong kiến trọng lễ giáo. Câu ca dao là lời nhắc nhở, phê phán những thái độ sống ích kỷ, vô tâm, đồng thời là tiếng lòng của những người mẹ già mong mỏi sự quan tâm, yêu thương từ con cái.