Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến xưa, khi mà quan niệm về hôn nhân và gia đình còn nhiều ràng buộc, đặc biệt là với người phụ nữ. Xã hội trọng nam khinh nữ, người đàn ông có quyền có nhiều vợ lẽ, thiếp, trong khi người phụ nữ lại bị g gò bởi lễ giáo. Trong tình yêu đôi lứa, sự chung thủy thường được đặt lên vai người phụ nữ nhiều hơn. Tuy nhiên, với câu ca dao này, người phụ nữ đã cho thấy sự thông minh, bản lĩnh khi đối diện với sự lừa dối của người đàn ông. Bà không chỉ nói ra sự thật mà còn dùng chính đứa con để làm bằng chứng, tố cáo sự không chung thủy của người yêu. Việc nhắc đến "con mình khéo giống con ta" thể hiện sự gắn kết máu mủ, không thể chối cãi. Số liệu "bảy rưỡi" và "ba phần" có thể là cách nói ước lệ, ám chỉ sự chênh lệch về sự yêu thương, quan tâm của người cha đối với đứa con riêng và đứa con với người tình, hoặc đơn giản là cách nói dân gian ám chỉ đứa con của người phụ nữ có nét giống người cha và đứa con riêng của người cha có nét giống người cha, làm nổi bật sự thật phũ phàng.