Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà tư tưởng trọng nam khinh nữ ăn sâu vào nếp sống. Phụ nữ, sau khi lấy chồng, thường phải rời xa gia đình ruột thịt để về nhà chồng sinh sống, trở thành một phần của gia đình bên ấy. Mối quan hệ giữa nàng dâu và mẹ chồng, gia đình chồng thường phức tạp, đòi hỏi sự khéo léo, nhẫn nhịn. Trong gia đình, con trai luôn được coi trọng hơn con gái vì họ là người nối dõi tông đường, là người gánh vác việc thờ cúng tổ tiên sau này. Ngược lại, con gái sau khi đi lấy chồng thường được xem như "bán đi" cho nhà khác. Do đó, khi cha mẹ già yếu hoặc qua đời, con trai sẽ là người đứng ra lo liệu chính. Còn con gái, dù có hiếu thảo đến đâu, thì vai trò cũng không thể sánh bằng con trai. Tuy nhiên, câu ca dao này lại xoáy sâu vào tình huống éo le của người con dâu: khi mẹ chồng mất, người con dâu phải đứng ra lo liệu, làm bổn phận. Nhưng sự hiện diện của nàng dâu trong hoàn cảnh này lại bị nhìn nhận bằng con mắt thiếu thiện cảm, thậm chí là sự châm biếm qua hình ảnh "chàng rể uống rượu đi sau nói xàm", ám chỉ thái độ thờ ơ, hời hợt của người ngoài cuộc, đôi khi cả những người thân thuộc.