Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp Việt Nam thời xưa, khi mà cuộc sống của người nông dân vô cùng lam lũ và phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên. Vùng đất Nam Xang (có thể là tên một địa danh cụ thể hoặc chỉ chung một vùng đất đai có đặc điểm tương tự) được miêu tả là có đồng hẹp, bãi dài, cho thấy điều kiện canh tác không mấy thuận lợi, đất đai hạn chế, khó khăn trong việc trồng lúa nước cho năng suất cao. Do đó, nguồn lương thực chính thường là khoai, sắn - những loại cây dễ trồng hơn trong điều kiện khó khăn, nhưng lại kém no bụng và dinh dưỡng hơn lúa. "Ăn cơm thì ít, ăn khoai thì nhiều" là minh chứng rõ nét cho sự thiếu hụt lương thực, đặc biệt là gạo, vốn là lương thực chính và quý giá. Việc "ăn thừa lại đổ vào niêu" và "đến chiều lại ăn" cho thấy sự eo hẹp về thực phẩm đến mức phải giữ lại thức ăn thừa, dù có thể không còn ngon hoặc đảm bảo vệ sinh, để ăn vào bữa sau. Điều này phản ánh tập quán tiết kiệm, chắt chiu từng chút một trong sinh hoạt của người dân lao động nghèo, do họ luôn phải đối mặt với nguy cơ mất mùa, đói kém.