Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp. Người nông dân thường xuyên phải đối mặt với nạn cho vay nặng lãi, nợ nần. Khi mất mùa, đói kém, họ buộc phải vay mượn từ những "nậu nại" (người cho vay nặng lãi, chủ đất) để sinh sống và tái sản xuất. Lãi mẹ đẻ lãi con, món nợ cứ thế phình to, khiến họ rơi vào cảnh "nợ như chúa Chổm", phải bán cả ruộng đất, gia sản để trả nợ. Hình ảnh con trâu vốn là đầu cơ nghiệp của người nông dân, là biểu tượng cho sức lao động cật lực, nhưng ở đây lại bị ví von với sự "dại dột", ngu muội, cam chịu. Buổi trưa tròn con bóng là thời điểm nắng gắt nhất, người ta thường nghỉ ngơi, nhưng người nông dân nghèo khổ vẫn phải "vác đầu ra phơi" - tức là tiếp tục lao động, phơi mình dưới nắng, cho thấy sự cùng quẫn, không có lựa chọn nào khác ngoài việc còng lưng làm việc để trả nợ. Nó phản ánh một thực trạng xã hội bất công, sự bóc lột tàn khốc của giai cấp địa chủ, phú nông đối với tầng lớp nông dân nghèo khổ.