Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà kinh tế phụ thuộc nhiều vào nông nghiệp và các mối quan hệ làng xã. Trong xã hội phong kiến, sự phân hóa giàu nghèo diễn ra gay gắt, những người nông dân nghèo, mất mùa, hoặc gặp tai ương thường rơi vào cảnh "lỡ bước gieo neo", tức là lâm vào hoàn cảnh khó khăn, cô đơn, không nơi nương tựa. Họ có thể phải rời quê hương đi tìm kế sinh nhai. "Bộ hành" ở đây có thể hiểu là việc đi xa, đi làm ăn nơi đất khách quê người. Khi đó, việc nhờ vả, xin giúp đỡ từ những người quen biết hoặc những người có khả năng là điều tất yếu. Tuy nhiên, không phải lúc nào sự giúp đỡ cũng đến. Câu ca dao phản ánh tâm lý lo sợ bị từ chối, bị xa lánh vì cái nghèo, cái khổ của người nông dân. Nó cho thấy sự bất công, đôi khi là sự tàn nhẫn của xã hội đối với người nghèo, khi mà tình nghĩa có thể bị vật chất chi phối. Đây là tiếng lòng của những người lao động nghèo, là minh chứng cho một thực tiễn xã hội khắc nghiệt từng tồn tại.