Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ trong đời sống lao động sản xuất nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Việt Nam là một nước nông nghiệp lúa nước truyền thống, nghề trồng lúa đã gắn bó với đời sống nhân dân từ bao đời nay. Việc trồng lúa có nhiều công đoạn, trong đó phơi thóc và xay giã là những bước quan trọng để có được hạt gạo nuôi sống con người. Công việc đồng áng thường phụ thuộc rất nhiều vào thời tiết, đặc biệt là ánh nắng mặt trời. Thóc sau khi gặt về thường còn ẩm, cần phải phơi khô để tránh bị mối mọt, ẩm mốc và dễ dàng cho việc xay giã. Vì vậy, người nông dân xưa đã quen với việc tranh thủ phơi thóc vào những lúc có nắng, thường là ban ngày. Đến tối, khi không còn ánh nắng hoặc thời tiết có thể thay đổi, họ sẽ thu thóc vào để tránh sương đêm hoặc mưa bất chợt, đồng thời cũng là lúc để chuẩn bị cho công đoạn tiếp theo là xay giã. Câu ca dao này phản ánh một cách sinh động và chân thực tập quán canh tác, nếp sinh hoạt gắn liền với đồng ruộng, với vòng quay của đất trời và ánh sáng mặt trời.