Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ tục ngữ, ca dao Việt Nam, đặc biệt là những bài ca dao thể hiện tình yêu đôi lứa trong giai đoạn còn chịu ảnh hưởng sâu sắc của các lễ giáo phong kiến. Trong xã hội xưa, việc bày tỏ tình cảm nam nữ thường rất kín đáo, tế nhị. Các cô gái, đặc biệt là những cô gái con nhà gia giáo, thường rất e thẹn, không dám bộc lộ trực tiếp tình cảm của mình. Họ chỉ có thể gửi gắm tâm tư qua những ánh mắt, lời nói úp mở hoặc qua những làn điệu dân ca trữ tình. Hoàn cảnh ra đời của câu ca dao này có thể gắn liền với những buổi gặp gỡ tình cờ nơi đồng áng, bến nước, hay những dịp lễ hội làng. Chàng trai cô gái có thể cùng làm chung một công việc đồng áng, hay cùng tham gia các hoạt động sinh hoạt cộng đồng. Khi gặp gỡ người thương, cô gái vì e lệ, vì sợ lời dị nghị mà chỉ dám "ngó anh không dám ngó lâu", "ngó qua một chút đỡ sầu mà thôi". Nỗi nhớ thương trong lòng "thương bạn không nguôi" mãnh liệt đến mức "nước sao như nước chảy xuôi một bề", ý nói tình cảm cứ dâng đầy, tuôn chảy mãi về phía người thương, không gì ngăn cản được, dù chỉ dám nhìn lén.