Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Ngó lên trời, trời buồn trời bực, Ngó về sông An Cựu, nắng đục mưa trong" được cho là ra đời vào khoảng thế kỷ XVII, XVIII, thời kỳ đầy biến động của xã hội Việt Nam với nhiều cuộc nội chiến, loạn lạc. Sông An Cựu, thuộc địa phận tỉnh Thừa Thiên Huế, là con sông chứng kiến bao thăng trầm lịch sử của vùng đất Cố đô. Cảnh "nắng đục mưa trong" có thể là cách nói ẩn dụ cho một thời kỳ rối ren, khi sự phân biệt đúng sai, tốt xấu trở nên mờ nhạt, hoặc là sự ám chỉ về một mùa màng thất bát, cuộc sống khó khăn do thiên tai, chiến tranh gây ra. "Trời buồn trời bực" là cách nhân hóa bầu trời, thể hiện sự bất mãn, phẫn nộ trước những bất công, ngang trái trong xã hội, hoặc sự cảm thông của thiên nhiên với nỗi khổ của con người. Câu ca dao phản ánh tâm trạng chung của người dân lao động, mong muốn một cuộc sống bình yên, no ấm.