Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, đặc biệt là trong tầng lớp phụ nữ nông thôn. Hoàn cảnh sống của người phụ nữ xưa thường bị gò bó bởi lễ giáo, tam tòng tứ đức, khiến họ khó có thể tự do bày tỏ tình cảm cá nhân, nhất là tình yêu đôi lứa không theo sự sắp đặt của gia đình. "Tước lạt bẻ cò" là hình ảnh quen thuộc trong đời sống sinh hoạt, gắn với những trò chơi dân dã, thể hiện sự nhàn rỗi, buồn bã của người phụ nữ khi không có việc gì làm hoặc đang suy tư. Việc "giả đò không thương" có thể xuất phát từ nhiều nguyên nhân: có thể là tình yêu không môn đăng hộ đối, có thể là sự ép buộc hôn nhân, hoặc có thể là nỗi buồn về thân phận làm thiếp, làm lẽ, không được công khai danh phận. Sự thương "dại, khờ" cho thấy tình cảm ấy có thể không phù hợp với chuẩn mực xã hội nhưng lại vô cùng chân thành. Lời than "trong nhà không khóc ra bụi bờ khóc than" cho thấy sự dồn nén cảm xúc, không thể bộc lộ ở nơi chính đáng mà phải tìm đến một nơi kín đáo, hoang vắng để trút nỗi lòng, thể hiện sự tủi nhục, cô đơn và bất lực.