Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài ca dao này thuộc thể loại ca dao trữ tình, là tiếng lòng của người phụ nữ Việt Nam xưa, đặc biệt là những người con gái nông thôn. Trong xã hội phong kiến, lời thề non hẹn biển giữa đôi lứa thường rất thiêng liêng, được ví như "con dao lá trúc", một vật dụng nhỏ nhắn, mỏng manh nhưng đầy ý nghĩa, dùng để đặt cạnh tóc mai, thể hiện sự gắn bó sâu sắc, ý muốn gắn kết cả đời. Việc thề non hẹn biển thường diễn ra trong những dịp trang trọng, hoặc những khoảnh khắc lãng mạn, có tính ràng buộc cao. Tuy nhiên, do quan niệm "nam nữ thụ thụ bất thân", mối quan hệ trước hôn nhân còn nhiều giới hạn, lời thề dễ bị lung lay bởi những lời dèm pha, hoặc sự thay đổi lòng dạ của người đàn ông. Hoàn cảnh ra đời của bài ca dao có lẽ gắn liền với thực tiễn đời sống hôn nhân, tình yêu của người Việt xưa, nơi mà lời hứa dễ thành gió thoảng mây bay, người phụ nữ thường là người chịu thiệt thòi, gánh chịu nỗi tủi hổ khi tình yêu dang dở, tiếng thị phi. "Giấm thanh đổ biển" là hình ảnh ẩn dụ cho sự vô ích, công sức bỏ ra không mang lại kết quả, nỗi buồn không thể nguôi ngoai, còn "tiếng tăm em chịu" là gánh nặng mà người phụ nữ phải mang.