Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Nón ngựa Gò Găng, bún song thần An Thái, lụa đậu tư An Ngãi, xoài tượng chín Hưng Long, mặc ai mơ táo, ước hồng, tình quê em giữ một lòng trước sau" có khả năng ra đời trong bối cảnh giao thương phát triển, khi các vùng miền bắt đầu nổi danh với những sản vật đặc trưng của mình. Gò Găng (Bình Định) nổi tiếng với nón ngựa, một loại nón lá bền chắc, kiểu dáng độc đáo, thường được tầng lớp quý tộc, quan lại sử dụng. An Thái (Bình Định) là cái nôi của nghề làm bún, đặc biệt là bún song thần, nổi tiếng về độ dai, ngon. An Ngãi (Bình Định) lại được biết đến với nghề trồng dâu nuôi tằm, dệt lụa, trong đó có lụa đậu tư, loại lụa mỏng, mềm mại. Hưng Long (Bình Định) thì vang danh với giống xoài tượng sai quả, ngọt thơm. Sự liệt kê này không chỉ là khoe của mà còn là sự khẳng định bản sắc, niềm tự hào về những sản vật làm nên tên tuổi quê hương, đồng thời cho thấy sự hiểu biết, gắn bó của người dân với những sản vật này. Phần sau của câu ca thể hiện tâm tư của người con xa xứ, dù nhìn thấy những thứ hấp dẫn ở nơi khác ("mơ táo, ước hồng"), nhưng vẫn giữ trọn tình yêu và lòng son sắt với quê nhà.