Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này, dù không có ghi chép sử sách cụ thể về thời điểm ra đời, nhưng phản ánh một thực tiễn giao tiếp và quan sát xã hội phổ biến trong đời sống văn hóa Việt Nam xưa, đặc biệt là ở những vùng có địa hình đồi núi như khu vực quanh núi Cà Tang (nếu có). "Núi Cà Tang" có thể là một địa danh có thật hoặc chỉ là hình ảnh ẩn dụ cho những điều khó khăn, phức tạp trong cuộc sống. "Hòn ngang, hòn dọc" mô tả sự đa dạng, phức tạp, thậm chí là sự bất quy tắc, khó lường. Trong đời sống nông nghiệp lúa nước, việc quan sát địa hình, thời tiết để canh tác là vô cùng quan trọng. Điều này ăn sâu vào tiềm thức người nông dân, khiến họ có thói quen quan sát tỉ mỉ mọi sự vật, hiện tượng. "Kẻ trọc người thanh" là cách nói dân gian để chỉ hai loại người đối lập rõ rệt: kẻ xấu xa, bất tài, hoặc người có khuyết điểm về ngoại hình (như người hói đầu) mang nghĩa tiêu cực, và người tốt đẹp, tài giỏi, có phẩm hạnh (người có dáng vẻ ưa nhìn) mang nghĩa tích cực. Việc đặt hai hình ảnh địa hình trái ngược nhau để làm tiền đề cho câu hỏi về con người cho thấy sự liên tưởng độc đáo, dựa trên kinh nghiệm quan sát và suy luận logic vốn có trong văn hóa dân gian. Câu ca như một lời thử thách trí khôn, một bài học về sự nhìn nhận con người trong một xã hội luôn có những phức tạp và những kẻ khó lường.