Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi việc đi làm ăn xa, đi lính, hoặc theo chồng về nhà chồng ở một nơi xa xôi là điều khá phổ biến. Lao động sản xuất nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thời tiết, mùa vụ, đôi khi người đàn ông phải đi xa để tìm kiếm cơ hội sinh kế hoặc tham gia các công trình công cộng, phục vụ chiến tranh. Sự chia ly này thường kéo dài, không có phương tiện liên lạc tiện lợi như ngày nay, dẫn đến sự xa cách về cả thể xác lẫn tình cảm. "Khăn mu soa" là một vật dụng tượng trưng cho sự tinh tế, quý giá, là món quà thường được trao tặng trong tình yêu đôi lứa. Việc dùng khăn này để thấm nước mắt càng làm tăng thêm sự bi lụy, đau khổ của người ở lại. "Ngàn dặm" nhấn mạnh sự xa cách về không gian, "chóng quên" thể hiện nỗi lo sợ, dự cảm về sự phai nhạt tình cảm do xa cách lâu ngày.