Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ chính thực tiễn đời sống nông nghiệp và tập quán sinh hoạt của người Việt xưa, gắn liền với nền văn minh lúa nước. Việc sinh con đẻ cái không chỉ là niềm vui mà còn là gánh nặng, trách nhiệm lớn lao. Từ khi đứa trẻ còn đỏ hỏn, cha mẹ đã phải thức khuya dậy sớm, lo từng miếng ăn, giấc ngủ, ốm đau bệnh tật. Suốt một đời người, cha mẹ dành hết công sức, tình yêu thương để vun trồng, chăm sóc cho con cái như chăm sóc cho cây lúa trên đồng, mong cho con nên người, khôn lớn. Bao nỗi nhọc nhằn, hy sinh thầm lặng là vậy. Chỉ đến khi chính người con lớn lên, lập gia đình và sinh con, họ mới cảm nhận sâu sắc được những giọt mồ hôi, nước mắt, những đêm không ngủ mà cha mẹ mình đã dành cho mình. Cái cảm giác 'sự tình' ở đây chính là sự vất vả, sự lo toan, sự hy sinh cả về vật chất lẫn tinh thần. Chính vì thế, câu ca dao là sự đúc kết kinh nghiệm dân gian về tình mẫu tử, phụ tử, thể hiện quy luật muôn đời của sự kế thừa và thấu hiểu trong các thế hệ.