Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca "Phụ mẫu tồn bất khả viễn du" bắt nguồn từ đạo lý "tam tòng tứ đức" trong Nho giáo, du nhập vào Việt Nam từ rất sớm và ăn sâu vào tiềm thức người Việt. Trong xã hội phong kiến xưa, gia đình và dòng tộc là nền tảng, cha mẹ là người sinh thành, nuôi dưỡng và giáo dục con cái. Vì vậy, bổn phận làm con là phải phụng dưỡng, chăm sóc cha mẹ, đặc biệt là khi cha mẹ còn sống. Việc đi xa thường gắn liền với những chuyến đi lao động, buôn bán hoặc tòng quân, có thể kéo dài và khiến con cái không thể thường xuyên ở bên cạnh cha mẹ. Hơn nữa, trong bối cảnh giao thông, liên lạc còn khó khăn, việc đi xa đồng nghĩa với việc xa cách lâu dài, khó bề chăm sóc khi cha mẹ già yếu hoặc gặp bệnh tật. Do đó, câu ca này ra đời như một lời khuyên, một lời răn dạy để con cái luôn ghi nhớ công ơn sinh thành, không rời xa cha mẹ khi họ còn cần sự hiện diện và chăm sóc của mình.