Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Quảng Bình là đất Ô châu / Ai đi đến đó quảy bầu về không" có nguồn gốc từ thời kỳ xa xưa, khi vùng đất Quảng Bình còn thuộc Ô châu. Trong lịch sử, Ô châu là một đơn vị hành chính lớn, bao gồm nhiều tỉnh thuộc miền Trung ngày nay, trong đó có Quảng Bình. Thời phong kiến, việc đi lại và giao thương ở những vùng đất xa xôi, hẻo lánh, đặc biệt là những nơi có địa hình hiểm trở hoặc điều kiện tự nhiên khắc nghiệt như vùng đất duyên hải miền Trung, thường gặp rất nhiều khó khăn. Hệ thống giao thông chưa phát triển, việc vận chuyển hàng hóa chủ yếu dựa vào sức người, sức vật và các phương tiện thô sơ. "Bầu" ở đây có thể hiểu là vật dụng để đựng sản vật, hoặc chính là sản vật mang theo. Việc "quảy bầu về không" phản ánh thực trạng kinh tế, sản xuất còn hạn chế, người dân chưa làm ra nhiều sản phẩm có giá trị để trao đổi hoặc mang đi nơi khác. Nó cũng có thể là lời than thở về sự nghèo khó, về những chuyến đi buôn bán không mang lại lợi lộc, thậm chí thua lỗ, không đủ để lấp đầy chiếc bầu mang theo. Câu ca dao này mang tính chất ghi chép, phản ánh hiện thực đời sống, kinh tế của một vùng đất cụ thể trong một giai đoạn lịch sử nhất định, được lưu truyền trong dân gian qua các thế hệ.