Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam xưa. Trong đời sống làng xã, việc đi lại giữa các làng, các vùng thường phải qua sông, qua suối bằng cầu khỉ, cầu tạm. "Bến" ở đây không chỉ là bến đò, bến sông thực tế mà còn mang nghĩa ẩn dụ về nơi dừng chân, nơi cư ngụ, hay những mối quan hệ xã hội. Người xưa thường gửi gắm ước mong về một cuộc sống an lành, sung túc, tránh xa tai ương, hoạn nạn. "Bến vui" là nơi có cơm no áo ấm, có cộng đồng đùm bọc, có tình làng nghĩa xóm tốt đẹp, có cơ hội làm ăn phát triển. Ngược lại, "bến sầu" là nơi có đói nghèo, bệnh tật, chiến tranh, hoặc những mối quan hệ độc hại, thị phi. Do đó, việc "bước qua cầu" để đến "bến vui" và "xa" "bến sầu" thể hiện sự khôn ngoan, tỉnh táo trong việc lựa chọn môi trường sống và các mối quan hệ, nhằm mưu cầu hạnh phúc và sự ổn định cho bản thân và gia đình. Nó phản ánh rõ nét tư duy thực tế, hướng thiện và đề cao giá trị cộng đồng trong văn hóa Việt Nam.