Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ kinh nghiệm thực tế của người dân lao động Việt Nam, đặc biệt là những người làm nghề nông, làm nương rẫy, hoặc những người thường xuyên phải đi lại trên những con đường đèo dốc, hiểm trở. Trong xã hội xưa, giao thông chủ yếu dựa vào sức người và sức kéo, đường sá thường không được tu sửa, chắp vá, đặc biệt là ở các vùng miền núi, cao nguyên. Những con đèo quanh co, vực sâu, vực thẳm luôn tiềm ẩn nguy cơ tai nạn. Lời ru "rù rì" mang đậm nét văn hóa Việt Nam, thể hiện tình cảm gắn bó, sự quan tâm, lo lắng của người thân (thường là mẹ, vợ, người yêu) đối với người sắp rời xa. Việc "uốn chữ chi" là cách nói hình tượng về sự khúc khuỷu, khó đi của con đường. Kinh nghiệm dân gian được đúc kết qua bao thế hệ, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về địa hình và những hiểm nguy tiềm ẩn, qua đó nhắc nhở nhau giữ an toàn. Nó cũng có thể bắt nguồn từ những câu chuyện thực tế về những chuyến đi không trở về, đã trở thành lời cảnh báo cho những thế hệ sau.