Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam thời phong kiến, khi mà đời sống của người dân lao động vô cùng cực khổ. Rừng U Minh thuộc vùng cực Nam, nổi tiếng với khí hậu nóng ẩm, nhiều muỗi, đầm lầy, là nơi khai hoang vất vả. Sông Bến Hải nằm ở miền Trung, từng là giới tuyến quân sự chia cắt hai miền Nam - Bắc, nơi chiến tranh tàn phá, cảnh vật tiêu điều, xơ xác. Sự đối lập giữa hai địa danh này, một ở xa xôi phía Nam và một là vùng đất chịu nhiều đau thương của chiến tranh, đã làm tăng thêm sức nặng cho lời than. Người dân xưa khi nói hoặc hát câu này thường là để diễn tả nỗi lòng mình về những khó khăn trong cuộc sống, hoặc về sự chia cắt, ly tán do chiến tranh, hoặc đơn giản là về sự khắc nghiệt của thiên nhiên ở những vùng đất xa xôi, hẻo lánh.