Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến xưa, khi mà cuộc sống của người nông dân vô cùng vất vả, phụ thuộc nhiều vào sức lao động của con người và thiên nhiên. Đặc biệt, nghề nông đòi hỏi sự cần cù, chịu khó quanh năm. Việc canh tác trên những thửa ruộng gò, lối đi dốc cao càng làm tăng thêm sự khó khăn, nhọc nhằn. Trong một xã hội mà người phụ nữ thường gánh vác nhiều việc nhà và cả việc đồng áng, việc chưa có chồng đồng nghĩa với việc phải một mình xoay sở, gồng gánh mọi thứ. "Ruộng gò dài lối đau lưng" là hình ảnh chân thực về sự lam lũ, cơ cực của người phụ nữ nông thôn. "Không ai rước mối tôi gọi xưng bằng chồng" thể hiện sự chủ động, mong muốn tìm kiếm một người bạn đời để chia sẻ, gánh vác và cũng là để có sự bảo vệ, che chở. "Ngửa tay, khuyên hết nậu đồng" cho thấy mong muốn được giúp đỡ, dù là một vật nhỏ như chiếc khuyên (khuyên tai) cũng có thể đem đổi lấy sự giúp đỡ từ người khác. "Xăn quần rước mối, tui làm chồng được chưa?" là lời cầu hôn thẳng thắn, đầy hy vọng, thể hiện sự sẵn sàng và mong mỏi có một gia đình.