Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi tư tưởng "trọng nam khinh nữ" và "tam tòng" (tại gia tòng phụ, xuất giá tòng ông, ông mất tòng con) còn nặng nề. Người phụ nữ bị xem là phái yếu, lệ thuộc vào người đàn ông trong gia đình và xã hội. Họ bị ràng buộc bởi lễ giáo, phải giữ gìn đạo đức, danh tiết cho chồng, cho gia đình. Dù người chồng có lỗi lầm, có say sưa, lăng nhăng thì người vợ vẫn phải cam chịu, ở nhà giữ gìn cửa nhà, chăm sóc con cái. Quyền quyết định, quyền được lên tiếng của người vợ hầu như không có. Câu ca dao là tiếng lòng của người phụ nữ, thể hiện sự bất lực, tủi phận khi phẩm hạnh, sự chung thủy của mình không mang lại sự tôn trọng hay quyền bình đẳng trong hôn nhân. Nó là lời than thở về một hiện thực xã hội khắc nghiệt, nơi mà người phụ nữ phải hy sinh nhiều cho gia đình nhưng lại ít được đền đáp xứng đáng.