Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ trong đời sống lao động nông nghiệp lúa nước của người Việt Nam xưa, gắn liền với hình ảnh đồng ruộng, ao hồ, mương máng. "Sở Mui" chỉ những vùng trũng, nơi sinh sống của các loài thủy sản như cua, ốc, thường xuyên bị ngập nước. "Sở Lờ" là cách người nông dân dùng tre, nứa đan thành những cái bẫy hình ống để bắt cá, tôm, tép ở các khe mương, bờ ruộng. Việc đặt lờ cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn, công phu nhưng hiệu quả không phải lúc nào cũng như ý muốn, đôi khi còn gặp phải sự khan hiếm nguồn lợi thủy sản. Hình ảnh "quanh năm cua ốc, be bờ, đắp mương" là bức tranh sinh hoạt thường nhật, thể hiện sự gắn bó mật thiết giữa người nông dân với đất đai và các hoạt động sản xuất nông nghiệp, thủy sản. "Sống ngâm thịt, chết ngâm xương" là cách nói ẩn dụ về sự cống hiến trọn đời, thậm chí cả sau khi chết, cho công việc đồng áng, cho mảnh đất quê hương mà không nhận lại được sự đền đáp xứng đáng, cuộc sống vẫn cứ lặp đi lặp lại trong cảnh nghèo khó, lam lũ. Câu ca dao là tiếng lòng của những người nông dân nghèo khổ, họ thấu hiểu sự vất vả của mình nhưng vẫn gửi gắm câu hỏi "Trời ơi có biết trăm đường cực không!" như một lời than trách, kêu gọi sự thấu hiểu từ trời cao về những gian truân, khổ ải mà họ phải gánh chịu. Nó phản ánh một xã hội mà người nông dân là lực lượng lao động chính nhưng lại chịu nhiều thiệt thòi, ít được hưởng thụ thành quả lao động của mình.