Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Sông Dinh ai bới, ai đào / Để cho ngọn nước chảy vào vòng cung?" có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và sinh hoạt gắn liền với sông nước của người Việt xưa, đặc biệt là ở các vùng đồng bằng châu thổ. Sông ngòi, ao hồ không chỉ là nguồn nước tưới tiêu cho đồng ruộng, mà còn là con đường giao thông huyết mạch, là nơi cung cấp nguồn thực phẩm dồi dào. Việc dòng nước thay đổi hướng chảy, bị "bới", "đào" tác động đến, đặc biệt là chảy theo "vòng cung" - một hình dạng không tự nhiên, cho thấy có sự can thiệp của con người. Hành động "bới, đào" này có thể xuất phát từ nhiều lý do trong đời sống xưa: có thể là việc đắp bờ, lấn chiếm đất, thay đổi dòng chảy để phục vụ canh tác, hoặc thậm chí là những hành động phá phách, gây thù chuốc oán. Tuy nhiên, đằng sau hành động vật lý ấy, câu ca dao đã nâng lên thành một biểu tượng cho sự tổn thương trong quan hệ tình cảm, gia đình. Nó gợi lên nỗi buồn khi mối quan hệ vốn êm đềm, ổn định bỗng dưng bị xáo trộn, rạn nứt bởi một tác động vô tình hoặc cố ý từ người khác, giống như dòng nước hiền hòa bỗng bị "bới, đào" mà chảy sai đường.