Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh đời sống văn hóa dân gian Việt Nam, gắn liền với thú vui tao nhã là nghe nhạc, ca hát trong các lễ hội, sinh hoạt cộng đồng hoặc những lúc nông nhàn. Người xưa, đặc biệt là những người nông dân, sau những giờ lao động vất vả, thường tìm đến âm nhạc để giải trí, thư giãn. "Tiếng đàn, tiếng nhị" là những nhạc cụ dân tộc phổ biến, gợi lên âm thanh du dương, êm ái. Khả năng "nghe gần nghe xa" ám chỉ thính giác nhạy bén, một đặc điểm quan trọng trong đời sống sinh hoạt xưa, giúp con người nắm bắt thông tin từ môi trường xung quanh, từ đó đưa ra những phán đoán, ứng xử phù hợp. Việc "tai nghe câu ví chân vân" nhấn mạnh sự tinh tế, nhạy cảm của đôi tai, có thể phân biệt được từng nốt nhạc, từng âm sắc, thậm chí là cảm nhận được cái hồn của âm nhạc.