Nguồn gốc và Xuất xứ
Lời ca dao này được cho là ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi giao thông chủ yếu dựa vào đường thủy. Nghề chài lưới, đánh cá và đặc biệt là nghề đưa đò dọc trên sông ngòi, kênh rạch là một nghề phổ biến và quan trọng. Những người lái đò phải đối mặt với muôn vàn khó khăn: thời tiết khắc nghiệt, sông nước hiểm trở với bãi lầy, ghềnh đá ('bãi hạc, gành nghê'), sóng gió bất thường ('sóng xao'). Họ phải dùng sức lực và kinh nghiệm ('tay cầm sào chống lái', 'chèo chống đôi bề') để đảm bảo an toàn cho hành khách và cho chính mình. Cuộc sống lênh đênh trên sông nước, với 'thuyền nan một chiếc' - biểu tượng cho sự nhỏ bé, mong manh trước thiên nhiên, nhưng lại chứa đựng cả 'tử sanh trọn bề' - sự sống và cái chết. Hình ảnh 'tịnh viện kẻ gào người kêu' có thể ám chỉ những nơi đông đúc, ồn ào hoặc những tình huống khẩn cấp mà người lái đò cần phản ứng nhanh chóng. Tiếng kêu gọi 'kêu đò' chính là hiệu lệnh, là lời kêu gọi của số phận, của nhu cầu sinh tồn, thôi thúc người lái đò 'nhổ nọc chèo qua rước người', thể hiện trách nhiệm cao cả của họ.