Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, đặc biệt là vào những thời kỳ mà sự phân hóa giàu nghèo, phân biệt giữa thành thị và nông thôn trở nên rõ rệt. Thời xưa, kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, nhưng các đô thị, thương cảng cũng bắt đầu phát triển, thu hút dân cư và thương nhân. Những người làm nghề buôn bán, dịch vụ ở thành thị thường có xu hướng nhìn nhận giá trị con người qua sự giàu có, địa vị xã hội. Trong khi đó, người nông dân, dù là lực lượng sản xuất chính, lại thường bị coi là quê mùa, lạc hậu. Câu ca dao này có thể bắt nguồn từ lời nói của một người phụ nữ có xuất thân hoặc từng có cuộc sống ở nơi đô thị, sau đó kết hôn với một người nông dân. Cô ấy có thể cảm thấy tủi thân, thất vọng khi địa vị và cuộc sống của mình bị suy giảm, và bị những người xung quanh hoặc gia đình nhà chồng coi thường vì chồng mình làm nghề nông. Hoặc cũng có thể, đây là lời trách móc của người phụ nữ muốn thể hiện sự bất mãn với người yêu/chồng vì anh ta không có chí làm ăn, không lo được cho cuộc sống sung túc như cô mong muốn, và cô dùng sự đối lập giữa cuộc sống trước đây và hiện tại để làm tăng thêm sức nặng cho lời trách móc của mình. Nó phản ánh thực tế về quan niệm trọng giàu, khinh nghèo, trọng thị, khinh nông đã tồn tại dai dẳng trong lịch sử.