Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh văn hóa Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc của Nho giáo và Phật giáo, nhưng lại mang đậm bản sắc dân tộc trong việc đề cao giá trị gia đình. Xưa kia, nhiều người thường đi tu ở chùa để mong cầu giải thoát, hoặc xem đó là con đường cao đạo. Tuy nhiên, trong đời sống nông nghiệp lúa nước, gia đình luôn là đơn vị cốt lõi, là nơi con người sinh ra, lớn lên và gắn bó. Ông cha ta nhận thấy rằng, việc chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ, giữ gìn hòa khí gia đình, giáo dục con cháu nên người còn quan trọng và ý nghĩa hơn cả việc rời bỏ gia đình để đi tu nơi cửa Phật. "Tu tại gia" không chỉ là việc thờ cúng tổ tiên mà còn là sự vun đắp, giữ gìn hạnh phúc, sự bình yên cho mái ấm của mình. "Tu chợ" có thể hiểu là việc tu tâm dưỡng tính giữa cuộc đời, không ngừng rèn luyện đạo đức trong các mối quan hệ xã hội, buôn bán. Còn "tu chùa" là hình thức tu hành theo giáo lý Phật giáo truyền thống. Tuy nhiên, câu ca dao này đã khéo léo xếp "tu tại gia" lên hàng đầu, cho thấy sự ưu tiên đặc biệt mà người Việt dành cho đạo hiếu và trách nhiệm với gia đình.