Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong môi trường nông nghiệp. Trong xã hội truyền thống, đặc biệt là ở làng quê, đời sống sinh hoạt diễn ra chủ yếu ngoài trời hoặc trong những ngôi nhà đơn sơ, thiếu ánh sáng. Buổi tối, khi màn đêm buông xuống, ánh sáng đèn dầu hay nến rất hạn chế, việc phân biệt tuổi tác, thậm chí là nhận dạng người quen cũng trở nên khó khăn. Tuy nhiên, thính giác lại trở thành một giác quan quan trọng được phát huy tối đa. Tiếng hát, tiếng nói, giọng nói của mỗi người đều có những đặc trưng riêng. Câu "Tai nghe tiếng hát giọng đà có con" cho thấy kinh nghiệm dân gian trong việc nhận biết con người qua âm thanh. "Giọng đà có con" không chỉ đơn thuần là giọng hát có âm điệu, mà còn ám chỉ giọng hát có tình cảm, có sự trải nghiệm của người làm cha, làm mẹ - những người đã có gia đình và con cái. Việc nhận ra điều này trong bóng tối thể hiện sự quan sát tinh tế và kinh nghiệm tích lũy qua bao đời lao động, sinh hoạt. Nó cũng có thể gắn liền với tục lệ hát ru con, hát dân ca trong các dịp lễ hội, sinh hoạt cộng đồng.