Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ trong đời sống lao động và sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt là ở những vùng sông nước, đồng bằng chiêm trũng. "Bưng" là vùng đất trũng, ngập nước, thường xuyên phải lội xuống để làm cỏ, nhổ bàng - một loại cây mọc hoang dại và có thể cản trở việc canh tác lúa nước. Việc "nhổ bàng" là một công việc vất vả, đòi hỏi người lao động phải dầm mình dưới nước, phơi mình dưới cái nắng gay gắt. "Má cưng" là cách nói dân dã của người Việt để chỉ sự yêu thương, chiều chuộng con cái. Trong xã hội xưa, người phụ nữ Việt Nam, nhất là những người mẹ, luôn là trụ cột trong gia đình, gánh vác phần lớn công việc đồng áng và chăm sóc con cái. Họ sẵn sàng hy sinh bản thân, chịu đựng vất vả, gian truân để con cái mình được sung sướng, no ấm, có làn da trắng trẻo - một biểu tượng của sự khỏe mạnh và nhàn nhã, không phải lam lũ như mẹ. Câu ca dao là minh chứng cho quan niệm thẩm mỹ và đạo lý làm người sâu sắc, thể hiện sự trân trọng công lao của người mẹ và nhắc nhở con cái về bổn phận của mình.