Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao "Tri ngã giả dị ngã diệc, Bất tại ngã, ngã hà cầu" có nguồn gốc từ những triết lý sâu xa của đạo Phật, du nhập vào Việt Nam từ lâu đời và hòa quyện vào đời sống văn hóa dân gian. Vế đầu của câu thơ mang âm hưởng tư tưởng "nhân duyên", "vô thường" của Phật giáo, thể hiện quan niệm rằng mọi mối quan hệ, kể cả tình yêu, đều do duyên nợ mà thành, và khi duyên hết thì người ta cũng tự khắc xa rời nhau, không cần phải oán trách hay níu kéo. Vế sau "Em tưởng câu ý hiệp tình đầu, Phụ tình thì anh giận chớ nói cơ cầu lại e" lại mang đậm nét tâm tình của người con gái Việt Nam xưa, trong bối cảnh xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ, người phụ nữ thường yếu thế trong tình yêu. Họ mượn triết lý sâu xa để diễn đạt nỗi lòng thầm kín, vừa thể hiện sự mạnh mẽ, tự trọng khi không níu kéo, vừa ẩn chứa nỗi buồn, sự tủi thân khi bị phụ bạc. Sự kết hợp giữa triết lý phương Đông và tâm tư tình cảm của người phụ nữ bình dân đã tạo nên một câu ca dao vừa có chiều sâu tư tưởng, vừa gần gũi, dễ đi vào lòng người, phản ánh thực tế tình yêu và hôn nhân của người Việt xưa.