Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này thuộc thể loại ca dao, dân ca, ra đời từ rất lâu đời trong kho tàng văn hóa dân gian Việt Nam. Nó phản ánh sâu sắc nét đẹp truyền thống "uống nước nhớ nguồn", "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" của người Việt. Trong xã hội xưa, với nền nông nghiệp lúa nước, con cái thường gắn bó chặt chẽ với gia đình, làng xóm. Cha mẹ là người gánh vác mọi gánh nặng, vất vả để nuôi nấng con cái nên người. Do đó, công ơn sinh thành được ví như trời đất bao la, che chở, nuôi dưỡng. Khi con cái trưởng thành, đôi khi phải rời xa quê hương, gia đình để lập nghiệp hoặc đi xa, câu ca dao này như một lời nhắc nhở, một lời thề nguyện về lòng hiếu thảo, không bao giờ quên công ơn cha mẹ. Nó cũng thể hiện sự gắn bó tình cảm thiêng liêng giữa cha mẹ và con cái, là sợi dây vô hình níu giữ tâm hồn người con dù ở nơi đâu.