Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà yếu tố "duyên" (may mắn, sự khéo léo trong giao tiếp, các mối quan hệ xã hội tốt đẹp) và "tiền" (sự giàu có, vật chất) đóng vai trò quan trọng trong việc xác định vị thế và cơ hội của một con người. Trong một nền văn hóa trọng tình nghĩa và coi trọng các mối quan hệ, người "có duyên" dễ dàng tạo dựng được lòng tin, sự yêu mến và các mối làm ăn thuận lợi. Tương tự, người "có tiền" có khả năng đáp ứng các nhu cầu vật chất, giúp đỡ người khác, từ đó cũng dễ dàng có được sự kính nể hoặc các mối quan hệ lợi ích. Ngược lại, những người "vô duyên" (vụng về, thiếu khéo léo, không có khả năng giao tiếp tốt) hoặc "không tiền" (nghèo khó, thiếu thốn) thường gặp nhiều trắc trở trong cuộc sống, cảm thấy bị gạt ra ngoài lề hoặc không có cơ hội như người khác. Sự tương phản này dễ dẫn đến tâm lý chán nản, ấm ức và sinh lòng "ghét" những người có được những điều mà mình thiếu. Câu ca là tiếng lòng của những người lao động nghèo, những người kém may mắn trong xã hội cũ.