Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến xưa, khi mà vai trò của người phụ nữ, đặc biệt là người mẹ, trong gia đình và xã hội còn nhiều hạn chế. Việc sinh ly tử biệt, hoặc sự chia cắt gia đình do chiến tranh, đói kém, hoặc sự tráo đổi con cái trong các gia đình quyền quý là những điều không hiếm gặp. Trong nền văn minh lúa nước, cây cối, đặc biệt là những cây cổ thụ, không chỉ là nơi trú ngụ của muôn loài mà còn mang ý nghĩa tâm linh, là biểu tượng của sự vững chãi, che chở. Con vượn, với bản năng gắn bó, sống phụ thuộc vào cây, khi bị lìa xa cây tức là mất đi sự bảo vệ, mất đi nguồn sống và trở nên dễ tổn thương. Phép so sánh này phản ánh một cách sâu sắc nỗi lòng của người mẹ khi xa con, họ cảm thấy bất an, cô độc và đau khổ như con vượn mất đi cành cây thân thuộc.