Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu đồng dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động, sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt là những người gắn bó với sông nước và các hoạt động lễ hội. "Hò khoan", "hò uẩy" là những âm thanh đặc trưng trong các làn điệu hò chèo thuyền, hò kéo lưới, thể hiện sự nhịp nhàng, ăn nhịp giữa con người và thiên nhiên, giữa người với người trong công việc tập thể. Hình ảnh "múa gậy" lại gợi nhớ đến các trò diễn dân gian, các lễ hội làng, nơi mà người ta dùng gậy để biểu diễn sức mạnh, sự khéo léo, hoặc để mô phỏng các động tác chiến đấu. Việc dùng gậy để biểu diễn có thể xuất phát từ tục múa gươm, múa đao thời xưa, sau đó được dân gian hóa thành các điệu múa dân dã, gần gũi hơn. Sự đối lập "chân thấp chân cao" với sự khéo léo "năng khiếp năng dũng", "hữu khuất hữu thân" phản ánh quan sát tinh tế của người xưa về cuộc sống: không ai hoàn hảo, ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu, quan trọng là biết phát huy điểm mạnh và khắc phục điểm yếu. Những câu nhắc đến "Cao Tổ" (tổ tiên), "Hạng Vương" (Hạng Vũ - anh hùng kiêu hùng nhưng thất bại) và "bạo" cũng cho thấy sự suy ngẫm về lịch sử, về sự nghiệp, về cái thiện và cái ác, về cái đúng và cái sai trong cách cai trị và hành xử của con người, từ đó rút ra bài học "Nhân hiền tại mạo". Tất cả những yếu tố này hòa quyện, được chắt lọc qua thời gian và trở thành lời đồng dao giáo dục trẻ em.