Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn đồng dao này có khả năng xuất phát từ thời xa xưa, khi người Việt chủ yếu sống bằng nông nghiệp và gắn bó mật thiết với thiên nhiên. Việc quan sát thế giới tự nhiên với những quy luật của nó đã hình thành nên cách tư duy. Khi chứng kiến hoặc gặp phải những hiện tượng, hành vi đi ngược lại lẽ thường, đi ngược lại với tập quán, quy tắc xã hội, người xưa đã dùng cách nói trái ngược để ví von, châm biếm. "Hươu đẻ dưới nước, cá ở trên núi" là những hình ảnh hoàn toàn phi tự nhiên. "Đựng phân bằng túi, đựng trầu bằng gơ" có thể ám chỉ việc sử dụng sai mục đích, làm những việc không phù hợp với chức năng, lãng phí. "Bể thì có bờ, ruộng thì lai láng" lại thể hiện sự tương phản giữa cái hữu hạn và vô hạn, có chừng mực và mênh mông, có lẽ liên quan đến việc quản lý tài nguyên đất đai, nước tưới. "Hàng xẩm thì sáng, tối mịt thì đèn" nói về sự tương phản ngày-đêm, hoạt động trong từng thời điểm. "Hũ miệng thì kèn, loa miệng thì lọ" và "Cân cấn thì to, con voi bé tí" là những ví dụ điển hình về sự đảo lộn kích thước, hình dạng, chức năng. Tất cả những hình ảnh đối lập này phản ánh một cách nhìn dí dỏm nhưng sâu sắc về sự bất hợp lý, sự sai trái trong cuộc sống, xã hội.