Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài đồng dao "Mế ơi là mế" có nguồn gốc sâu xa từ đời sống sinh hoạt nông nghiệp lúa nước của người Việt Nam xưa. Từ "mế" là cách gọi thân mật, gần gũi dành cho mẹ, phổ biến ở một số vùng miền, thể hiện sự trìu mến, kính yêu. Cấu trúc lặp đi lặp lại, ngắt nhịp nhẹ nhàng phù hợp với nhịp điệu lao động đồng áng, nhịp đưa nôi của bà mẹ ru con. Các hình ảnh "cắt cỏ", "kéo cày", "gánh cỏ" phản ánh thực tiễn sản xuất nông nghiệp, nơi người mẹ và người con cùng nhau lao động, san sẻ gánh nặng. Câu "Ai mua không bán, ai hoạn không cho" thể hiện sự quý giá, thiêng liêng của tình mẫu tử, không gì có thể đánh đổi hay cho đi. "Việc nặng việc nhẹ, mẹ đỡ cho con" và "Gánh cỏ nào ngon, con để phần mẹ" là lời khẳng định tình cảm tương hỗ, đền đáp công ơn sâu nặng.