Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu đồng dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt cổ. Tháng Bảy âm lịch thường là thời điểm mùa hè chuyển sang thu, tiết trời oi ả, nắng nóng gay gắt (đặc biệt là "tháng Ngâu" 7 âm lịch). Trong bối cảnh xưa, khi chưa có các công cụ dự báo thời tiết hiện đại, người dân dựa vào sự thay đổi của thiên nhiên, cây cỏ, con vật để nhận biết thời tiết và mùa vụ. Cây thị là loại cây ăn quả phổ biến, khi quả chín thường có màu đỏ hoặc vàng sẫm, mùi thơm đặc trưng. "Ông Tơ đỏ da" là cách nhân hóa, gọi quả thị chín. Cây mít cũng là cây ăn quả quan trọng, "chơm chởm" là miêu tả vỏ xù xì, gai góc. Cây "da" (có thể là cây sắn hoặc một loại cây khác tùy vùng miền) có đặc điểm lá rụng, quả rụng theo mùa. Việc "ông mít đóng cọc đem phơi" là hình ảnh ví von vui đùa, ám chỉ việc quả mít chín rụng đầy gốc, trông như những cây cột. "Ông da rụng rời đỏ cả chân tay" có thể hiểu là lá cây da rụng nhiều, hoặc khi thu hoạch quả mít chín rụng làm bẩn tay, chân người nông dân. Câu ca dao là sự đúc kết kinh nghiệm dân gian về thời tiết, mùa vụ, gắn liền với các loại cây trái quen thuộc trong vườn nhà.