Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong hoạt động nông nghiệp và ẩm thực. Trong canh tác lúa nước, người nông dân thu hoạch lúa chín để lấy hạt, là phần quý giá nhất mang lại giá trị dinh dưỡng và lương thực. Họ không bao giờ quan tâm đến cái túi, cái bao đựng lúa hay rơm rạ sau khi đã lấy hạt, vì chúng không còn giá trị sử dụng trực tiếp để nuôi sống con người. Tương tự trong bữa ăn, người ta thưởng thức món ăn ngon vì hương vị, chất lượng của nó chứ không phải vì cái bát, cái đĩa đựng thức ăn. Từ quan sát thực tế đó, ông cha ta đã khái quát thành lời răn dạy về cách nhìn người, nhìn việc: phải biết phân biệt đâu là cái cốt lõi, cái tinh túy, cái đáng quý (lấy vị) để tiếp thu, gìn giữ, chứ không nên chạy theo những thứ hào nhoáng bên ngoài, không mang lại giá trị thực chất (lấy bị mà đong). Câu nói này phản ánh tư duy thực tế, coi trọng giá trị nội tại của người Việt.