Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm sống và quan niệm ứng xử của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh làng xã truyền thống. Trong các mối quan hệ gia đình, dòng tộc, tình làng nghĩa xóm, sự gắn kết và hòa thuận luôn được đề cao. Con người sống gần gũi, phụ thuộc lẫn nhau, thường xuyên có những va chạm, bất đồng ý kiến trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày. Tuy nhiên, người xưa hiểu rằng, nếu cứ cố chấp, hơn thua đến cùng thì chỉ làm tổn thương nhau, phá vỡ sự hòa hợp. "Chém nhau đằng sống" là sự đối đầu trực diện, gây ra những tổn thương tinh thần hoặc vật chất có thể dẫn đến rạn nứt tình cảm, thậm chí là thù hằn lâu dài. Ngược lại, "không chém nhau đằng lưỡi" là biểu hiện của sự khôn ngoan, biết buông bỏ, tha thứ để giữ gìn mối quan hệ. "Lưỡi" ở đây có thể hiểu là cái đầu lưỡi, là lời nói, ý chí không còn sức công phá, không còn khả năng tranh chấp. Việc giữ gìn sự hòa thuận, êm ấm trong cộng đồng, gia đình luôn quan trọng hơn những mâu thuẫn nhất thời.