Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ thực tiễn kinh tế, giao thương và đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thời tiết, mùa vụ. Khi cần vốn để đầu tư sản xuất, làm ăn, con người thường phải vay mượn. Tuy nhiên, việc cho vay không có bảo đảm hoặc không tìm hiểu kỹ người vay có thể dẫn đến mất vốn, gây ảnh hưởng đến cả người cho vay và người vay. Ông bà ta xưa thường có câu 'Trông mặt mà bắt hình dong', kinh nghiệm dân gian này được áp dụng cả trong việc cho vay. Họ quan sát kỹ lưỡng cử chỉ, thái độ, lời ăn tiếng nói, hoàn cảnh gia đình, uy tín của người muốn vay để đánh giá xem họ có đáng tin cậy, có khả năng trả nợ hay không. 'Xem mặt' ở đây không chỉ là nhìn vẻ bề ngoài mà còn là cả quá trình quan sát, tìm hiểu. Bởi lẽ, trong xã hội xưa, uy tín và danh dự cá nhân là vô cùng quan trọng, nó phản ánh phần nào năng lực và trách nhiệm của một người.