Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Bác một trự mự cũng một đồng" có nguồn gốc từ nếp sinh hoạt cộng đồng, đặc biệt là trong các làng xã nông nghiệp truyền thống của Việt Nam. Trong các dịp lễ hội, cúng tế, hoặc khi cần huy động sự đóng góp của mọi người để thực hiện một công trình chung của làng (như xây đình, sửa chùa, làm đường), dân làng thường quy định mức đóng góp chung. Dù là người có vai vế cao (như bác cả trong gia đình, người có chức sắc trong làng) hay người bình thường (mự là cách gọi thân mật, có phần xuề xòa), ai cũng phải đóng góp một khoản tiền như nhau, gọi là "một đồng". Việc quy định này thể hiện tinh thần đoàn kết, bình đẳng, không ai được miễn trừ hay có đặc quyền, đặc lợi. "Trự" là một cách nói trại của "trưởng", chỉ người đứng đầu, người có uy tín. "Mự" ở đây có thể hiểu là chỉ chung mọi người, hoặc người phụ nữ trong gia đình. Sự đối lập giữa "bác" và "mự", giữa người có thể có địa vị và người bình dân, nhưng khi đóng góp thì như nhau, đã làm nổi bật ý nghĩa công bằng của câu thành ngữ.