Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm canh tác nông nghiệp lâu đời của người Việt, đặc biệt là việc trồng bầu và bí. Bầu là loại cây thân leo, quả có thể ăn non hoặc già. Khi bầu già, quả thường mềm, ít cơm, hương vị không còn ngon, nên người nông dân thường có xu hướng bỏ đi hoặc tận dụng làm thức ăn cho gia súc, đôi khi vứt xuống ao cho tiện. Ngược lại, bí ngô (bí già) khi chín tới thường có lớp vỏ cứng, ruột đặc, vị ngọt và bảo quản được lâu, rất có giá trị dinh dưỡng và kinh tế. Do đó, người ta thường cất giữ cẩn thận, phơi khô hoặc bảo quản trong nhà để bán hoặc dùng dần, đặc biệt là khi bí vào mùa hoặc khan hiếm thì giá càng cao. Từ quan sát thực tế này, ông cha ta đã đúc kết thành câu tục ngữ để nói về sự phân biệt đối xử, sự khôn ngoan trong làm ăn và cả sự bất công trong xã hội.