Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Buồn như trấu cắn' bắt nguồn sâu xa từ đời sống nông nghiệp lúa nước đặc trưng của người Việt xưa. Trong quá trình xay xát lúa để lấy hạt gạo trắng ngần, người nông dân phải tiếp xúc với một lượng lớn trấu. Trấu là lớp vỏ cứng, khô ráp của hạt lúa, có những cạnh sắc nhỏ li ti. Khi làm việc, đôi tay và cơ thể người nông dân, đặc biệt là những người làm nghề xay xát thủ công, thường xuyên bị những mảnh trấu nhỏ này cọ xát, đâm vào da thịt. Vết thương do trấu cắn tuy không nghiêm trọng, không chảy máu nhiều nhưng lại gây ra cảm giác ngứa ngáy, rát bỏng, khó chịu âm ỉ, dai dẳng, rất khó chịu và khiến người ta bứt rứt không yên. Chính cái cảm giác phiền toái, âm ỉ, khó chịu kéo dài này đã được dân gian lấy làm hình ảnh ẩn dụ để diễn tả một nỗi buồn, nỗi uất ức tương tự: tuy không quá bi lụy, không gào khóc thảm thiết, nhưng lại âm thầm giày vò, khiến người ta phiền muộn, bứt rứt, khó chịu không nguôi.