Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ "Buôn Sở bán Tần" ra đời trong bối cảnh kinh tế Việt Nam thời phong kiến, khi mà hoạt động buôn bán chưa phát triển mạnh mẽ và chưa có hệ thống thương mại hiện đại. Buôn Sở (nay thuộc huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên) và Bán Tần (nay thuộc thành phố Ninh Bình, tỉnh Ninh Bình) là hai trung tâm thương mại sầm uất, nổi tiếng với những mặt hàng đặc trưng. Buôn Sở xưa kia là một tụ điểm buôn bán lớn, đặc biệt nổi tiếng với nghề trồng dâu nuôi tằm, dệt lụa, cung cấp tơ lụa chất lượng cao cho cả nước và xuất khẩu. "Sở" trong "Buôn Sở" có thể ám chỉ vùng đất này, nơi người dân chuyên tâm vào sản xuất lụa. Tương tự, Bán Tần lại là nơi tập trung nhiều thầy thuốc, lương y và là nơi buôn bán các loại dược liệu quý, thuốc thang. "Bán Tần" có thể hiểu là nơi buôn bán thuốc men, dược liệu. Sự phân công lao động và chuyên môn hóa này đã tạo nên danh tiếng cho hai địa danh, khiến "Buôn Sở bán Tần" trở thành hình ảnh quen thuộc, thể hiện sự phân bố và chuyên biệt hóa trong hoạt động kinh tế xưa kia, phản ánh kinh nghiệm tổ chức sản xuất và trao đổi hàng hóa của cha ông ta.