Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc từ thời phong kiến, khi việc học hành khoa cử là con đường quan trọng nhất để thăng tiến trong xã hội. 'Bút Cấm Chỉ' gợi nhớ hình ảnh cây bút lông, mực tàu mà các sĩ tử xưa dùng để ghi chép, làm bài thi. Việc chấm mực vào 'chỉ' (cái nghiên mực) thể hiện sự chuẩn bị kỹ lưỡng, tâm thế sẵn sàng cho việc học tập và thi cử. 'Thiên Lộc' nghĩa là lộc trời, ý chỉ sự may mắn, phú quý trời ban. Tuy nhiên, trong quan niệm của người xưa, lộc trời không tự dưng mà có, nó phải đi kèm với sự xứng đáng, với công sức bỏ ra. Do đó, 'sĩ Thiên Lộc' không chỉ là người may mắn mà còn là người có học vấn cao, tài đức vẹn toàn, xứng đáng nhận được sự ban thưởng của trời đất. Câu nói này phản ánh quan niệm coi trọng hiền tài, khuyến khích việc học tập nghiêm túc để lập thân, lập nghiệp, đồng thời cũng thể hiện niềm tin vào sự công bằng của tạo hóa: ai cố gắng, nỗ lực thì sẽ gặt hái được thành quả.