Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ trong thực tiễn sản xuất nông nghiệp lúa nước lâu đời của người Việt Nam. Nền nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, đòi hỏi sự chăm chỉ và phương pháp canh tác đúng đắn. "Cày gãi, bừa chùi" là cách làm của những người nông dân lười biếng hoặc thiếu kinh nghiệm, chỉ làm cho có, không chú trọng đến việc làm cho đất đai màu mỡ, tơi xốp. Việc cày nông, bừa qua loa khiến đất không đủ độ ẩm, dinh dưỡng không được phân bổ đều, rễ lúa khó phát triển. Hậu quả là "lúa thui bông lép", tức là lúa kém chất lượng, hạt lép, năng suất thấp. Ngược lại, "cày sâu, bừa kép" là phương pháp của người nông dân cần cù, có kinh nghiệm. Họ hiểu rằng việc làm đất kỹ lưỡng, cày sâu để đất thoát nước tốt và đón ánh nắng, bừa đi bừa lại nhiều lần (bừa kép) để đất thật tơi xốp, tạo điều kiện tốt nhất cho hạt lúa nảy mầm và phát triển. Kết quả là "lúa đẹp bông say", cây lúa cứng cáp, trĩu bông, hạt mẩy, cho năng suất cao. Câu tục ngữ này phản ánh kinh nghiệm dân gian tích lũy qua nhiều thế hệ về tầm quan trọng của lao động có phương pháp và sự chăm chỉ trong nông nghiệp.