Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm và quan sát thực tế của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội nông nghiệp lúa nước. Cây cối là nguồn sống, là biểu tượng của sự sinh sôi, nảy nở. Một cái cây khô là biểu hiện của sự cằn cỗi, không còn khả năng sinh trưởng. Bên cạnh đó, trong xã hội phong kiến, gia đình và con cái đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Con cái không chỉ là niềm vui, là người nối dõi tông đường mà còn là người chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già, là người lo liệu việc thờ cúng sau này. Do đó, 'người độc' (người sống một mình, không vợ không con) thường bị coi là bất hạnh, là vô phước, không có tương lai. Việc không có con cái, trong quan niệm xưa, gắn liền với sự cô độc, thiếu thốn tình cảm và sự hỗ trợ từ gia đình, cộng đồng.