Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn trong đời sống nông nghiệp lúa nước và tập quán sinh hoạt của người Việt xưa. Trong canh tác nông nghiệp, người nông dân phải đổ bao mồ hôi, công sức để vun trồng, chăm sóc từng luống cày, gốc lúa. Cây cối, mùa màng được chăm sóc kỹ lưỡng sẽ cho thu hoạch tốt, đó là thành quả lao động xứng đáng, do đó người nông dân luôn yêu quý, gắn bó với thành quả của mình. Ngược lại, những cây cối mọc dại, không ai chăm sóc thì dù có chết đi cũng không ai bận tâm. Về mặt tình cảm gia đình, câu nói phản ánh một khía cạnh tâm lý tự nhiên: tình yêu thương, sự gắn bó với con cái được xây dựng và vun đắp dần qua quá trình sinh thành, nuôi dưỡng, chăm sóc. Người làm cha mẹ dành cả tâm huyết, thời gian, công sức cho con cái, nên tình yêu thương đó trở nên sâu sắc, bền chặt. Nếu một người không có con cái, hoặc không dành thời gian, tình cảm chăm sóc, thì sự gắn bó tự nhiên cũng sẽ không hình thành một cách mạnh mẽ.